Đặc khu: “Không vì thận trọng mà không làm”

Muốn có chứng chỉ hành nghề hoạt động xây dựng, cần đáp ứng điều kiện gì?
4 thay đổi có thể gây sốc cho thị trường đất nền Sài Gòn
TNR GoldSeason bỏ “bùa yêu” khách hàng với muôn vàn tiện ích
Sau thời gian dài chờ đợi, Dự luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc thù (Luật đặc khu) đã chính thức được đưa ra Quốc hội trao đổi từ ngày 23/5 trước khi dự kiến thông qua vào cuối kỳ họp lần này.

Trước khi được trao đổi rộng rãi ở Nghị trường, dự luật đã thu hút sự quan tâm cao của giới đầu tư và chuyên gia trong và ngoài nước từ các cuộc trao đổi ở Ủy ban Thường vụ Quốc hội, đến cuộc họp đầu tiên của Ban chỉ đạo quốc gia về phát triển các đơn vị hành chính – kinh tế đặc thù, rồi sau đó là Hội nghị trực tuyến về xây dựng hệ thống chính trị đặc khu, hay Hội nghị phản biện xã hội Dự án Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc thù…

Nếu theo dõi cả 1 quá trình hình thành Dự thảo luật, cũng như hình thành các đặc khu, có thể thấy 1 điều khá rõ là Ban soạn thảo luật đã tiếp thu rất nhiều ý kiến góp ý, bổ sung nhằm hoàn thiện và chỉnh sửa nhiều vấn đề trong dự thảo. Điều này dựa trên nguyên tắc là hướng tới việc tạo ra đột phá về thể chế ở mức cao nhất, trong khi vẫn chắc chắn tính minh bạch, ổn định và nhất quán về cơ chế, chính sách phát triển đặc khu, tạo sự yên tâm, tin tưởng cho nhà đầu tư.

Dù còn các ý kiến tranh luận khác nhau, thế nhưng có thể nói sự chậm trễ ban hành 1 văn bản luật dành cho đặc khu là điều không nên xảy ra vào lúc này, nhất là khi chủ trương xây dựng đặc khu kinh tế đã được bàn từ hơn 20 năm qua.

Còn nếu tính từ thời thử nghiệm làm đặc khu ở Hòn Gai – Vũng Tàu – Côn Đảo đã là 30 năm, đến lúc này đã là chậm. Trong khi trên địa cầu đã làm đặc khu thế hệ thứ 2, thứ 3 thì việc chậm trễ ban hành luật khiến Việt Nam có thể vuột mất thời cơ thu về hàng tỷ USD từ thuế và phí, bên cạnh hàng chục tỷ USD từ giá trị tăng thêm do các công ty tạo ra.

Kinh nghiệm từ thực ở cho thấy, để trở thành 1 đặc khu “siêu hạng” là 1 cuộc marathon lâu dài, đòi hỏi phải có sự cải cách, đổi mới liên tục không ngừng, chứ không phải đến khi luật được thông qua là xong. Không có gì bảo đảm các chính sách đưa ra hôm nay sẽ luôn phù hợp trong các năm thứ hai, vì vậy, cũng không thể đòi hỏi 1 quy định hoàn thiện, bất biến mà cần được sửa đổi, bổ sung cho phù hợp có thực ở.

Bởi nói như đại biểu Quốc hội Mai Sỹ Diến (Đoàn Thanh Hoá) là “phải làm nghiêm ngặt, vững chắc, thận trọng, nhưng không vì thận trọng mà không làm”.

Bàn về cơ cấu nội dung của Dự luật, ông Diến cũng nhận định, “Dự thảo lần này tôi thấy đã được tiếp thu, bổ sung, sửa đổi các vấn đề còn có các ý kiến khác nhau 1 cách nghiêm túc, thận trọng, luật được trình bày khá cụ thể và rõ ràng”.

Do đó, nói như GS. TSKH. Võ Đại Lược – nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế và Chính trị địa cầu rằng, “chúng ta đã bàn lâu nhưng giờ mới dự kiến để lập, không phải sớm mà khá muộn. Nhưng muộn còn hơn không, nếu làm tốt vẫn sẽ có khả năng tranh giành”.

Tất nhiên, theo các chuyên gia, từ các bí kíp thành công và cả thất bại của các mô hình đặc khu trên địa cầu, lý tưởng nhất là các đặc khu sẽ trở thành “phòng thí nghiệm thể chế” có môi trường chính sách tốt, thay vì tạo lực quyến rũ chỉ bằng các chính sách ưu đãi về đất đai, thuế…

Ban đầu có thể là các ưu đãi về kinh tế, nhưng về lâu dài, đó phải là sự nổi bật về chính sách và 1 chính quyền đặc khu mạnh, có đủ thẩm quyền và đủ năng lực giải quyết các vấn đề trên địa bàn.

Ý kiến của ông Trần Đạo Đức, Phó tổng giám đốc Tập đoàn CEO có lẽ cũng là mong muốn chung của các nhà đầu tư khi cho rằng: “Nếu các ưu đãi được lượng hóa là sức quyến rũ ban đầu, có tác động đến chọn lọc đầu tư của nhà đầu tư thì thể chế thông thoáng mới là nền móng cho sự phát triển lâu dài của đặc khu”.

Việt Dương (Đầu tư Bất động sản)

Bạn đang xem chuyên mục Blog Bat Dong San ở Saigonpanoramavn.com

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: 0